Thứ Sáu, 4 tháng 11, 2011

BÊN SÔNG

       


















Sớm mai này anh lặng đứng bên sông
Trông nước chảy và nghe nước chảy
Đám bèo bồng dựa triều lên tung tẩy
Lạnh tái tê rêu hến dưới chân bùn.

Tít tắp đầu sông, tít tắp cuối nguồn
Sương như khói phủ bờ tre ven bãi.
Xóm chài ngủ gác chèo dường êm ái
Lũ chó gầy te tái dọc triền đê…

Vẳng tiếng ai như tỉnh như mê
Giọng con gái sao khàn khê đùng đục
Thì ra em- một bàn chân đã mất;
đôi mắt nhoèn ngơ ngác nghẹn từng câu
Vừa tinh mơ đã chờ phía cổng chùa xin bố thí;
Thêm bà lão dại điên như trút lời giận dữ
Trước cửa đền bên chân núi đề thơ…
Phố chợ im lìm sau những cuộc rượu khuya
Giờ lác đác người xa đi chợ sớm…

Trong háo hức xuân về tết đến-
  có điều chi xa xót lúc giao mùa
Có điều như không thể cứ cũ mèm.
Đời cứ chảy như sóng triều dội tới
Cứ bận vội như gió chiều lộng thổi...
Chỉ những con đường mới có thể nhận ra
Chỉ những áng mây khát nắng trời xa

May có thể lắng lòng thương cảm đất.
Rêu bất lực trước cây mùa phồn thực
Bậc đá xanh lạnh toát dõi chân người
Dồi dập ngàn đời nước nổi, trăng vơi

Ngã ba sông - 
                         Ngã ba lòng…
       dậy sóng!


       Mạc Khải Tuân
                      Hội VHNT Ninh Bình

                     Vân Giang- Tháng giêng Mậu Tý- 2008

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét